(Tặng hương hồn Hằng)
Oằn mình một giọt sương rơi
Nghe trong vườn biếc em về miên man
Con đom đóm nhỏ chao nghiêng
Mềm nhành thạch thảo, chung chiêng cõi trần
Cầu Ô Thước, Bến Sông Ngân
Trăm năm đã trót hóa gần, hóa xa
Cài then bằng ánh trăng nhòa
Trắng ngần một đóa quỳnh hoa vô thường
Em về. Đã hóa thành tiên
Vườn xưa còn ấm mối duyên khẽ khàng
Khuất trong e ấp bông hường
Quyện trong sương trắng phập phồng ánh trăng
Nghe trong biêng biếc đa đoan
Sương rơi ngỡ gót chân em trở về…
Như Tâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét